Vì một ước mơ chung

Thứ Bảy, 1 tháng 1, 1994



Trong một lần về dự khóa học Tôi Tài Giỏi!, mình được dịp nói chuyện với một bạn học viên. Bạn ấy có nói một câu: “Sau này khi em có chồng, em sẽ theo gương chị, ủng hộ chồng hết mình…”. Những lời này làm mình băn khoăn suy nghĩ mãi. Liệu mình đã thật sự “ủng hộ chồng hết mình” chưa? Thỉnh thoảng, mình vẫn hay than thở mỗi khi anh xa nhà, hay làm anh bận lòng vì những việc vặt vãnh….
Sống ở xứ người đến nay là 8 năm ròng, chưa bao giờ mình cảm thấy tự lập như bây giờ. Vợ chồng mỗi người một nơi. Gia đình thì ở xa. Bạn bè mỗi người mỗi cảnh, tất bật trong cuộc sống, hiếm khi nói được với nhau nhiều hơn vài câu hỏi thăm thông thường. Những người còn lại xung quanh thì nhạt nhòa, nhạt nhòa… như những chiếc bóng. Ăn khổ, ở khổ, đi làm cực khổ… sao cái gì mình cũng vượt qua được dễ dàng, thậm chí còn không nghĩ đó là “khồ”. Nhưng “nỗi nhớ anh” thì đúng là một thử thách không dễ gì vượt qua.
Anh va em tai MPH
Anh sợ mình buồn nên lên đủ kế hoạch giúp mình vui. Nào là gắn truyền hình cáp cho mình xem, sắm Wii cho mình chơi… Và từ hôm nay, mình hứa sẽ không làm anh thất vọng bằng cách nhớ thì vẫn nhớ, vui thì vẫn vui! :D
Vui vì mình biết con đường mà hai đứa chọn đi dù lắm chông gai, dù có những “lựa chọn” khác nhẹ nhàng hơn, êm ả hơn nhưng chúng mình vẫn phải vững bước đi đến cuối con đường này, vì một ước mơ chung. ;)
Nào thì cùng “bắt tay làm hòa” với nỗi nhớ nhé!
Tái bút: Hình trên là hình chụp thời hai đứa còn tích cực trong CLB Khiêu vũ ở trường… Nhớ gì đâu!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét